Share |

Gagarin qua cầu treo sông Mãng

Gagarin qua cầu treo sông Mãng

(Kính viếng hương hồn Gagarin, nhà du hành vũ trụ đầu tiên của loài người)

000000000000

Từng nhịp bước bồi hồi

Gagarin qua cầu treo sông Mãng (1)

Một dòng nước trong lành lấp lánh

Đôi bờ xanh ngát bóng tre xanh


Vẫn cảm giác bồng bềnh

Như khi bay trên tàu vũ trụ

Sao hôm nay ngỡ ngàng đến thế

Bước qua cầu treo nhỏ dập dềnh

00000000000000000000

Ôi chiều mộng Cao Bằng

Cũng dịu nhẹ như miền ôn đới

Thoáng nghe một nét gì ngời ngợi

Chợt hiện ra đã vội mông lung


Bất ngờ đến lạ lùng

Anh bỗng thấy giữa dòng sâu ấy

Một quả cầu da cam chín mẩy

Cứ xoay tròn xao xuyến cả lòng sông


Cung đàn sông rung vang

Giai điệu tính dập dìu cánh gió (2)

Tiếng lượn sli mênh mang mờ tỏ (3)

Anh bần thần ngơ ngác, chiêm bao…


Đôi bờ tre rì rào

Như mạch gió qua rừng phong buổi ấy

Đàn Balalaica sôi trào run rẩy

Bản tình ca bao lứa gái trai Nga


Gagarin thầm hát lên lời ca

Theo điệu tính ngọt ngào say đắm

Hoà với tiếng lượn sli đằm thắm

Tình khúc nồng lai láng Vônga


Mai ngày anh lên vì sao xa

Sứ giả của loài người trái đất

Những khám phá loé lên trong tiềm thức

Có nét ngời sông Mãng chiều nay…

Cao Bằng 1992

-------------------------------------------------------

(1)  I.A. Gagarin (1934 – 1968): Công dân Nga Xôviết,

Người đầu tiên của nhân loại bay vào vũ trụ ngày 12-4-1961

(2)  Tính: Nhạc cụ dân tộc Tày

(3)  Lượn sli: Dân ca Tày

I.A. Gagarin (1934 – 1968)

*Tâm sự của tác giả Triệu Lam Châu:

Từ năm 1984 tôi luôn trăn trở làm sao cho thơ mình vừa dân tộc vừa hiện đại. Mãi đến năm 1992 tôi mới tìm được lối đi riêng cho thơ mình: Cho những nhân vật văn hoá Nga vĩ đại lên thăm Cao Bằng. Rồi từ tâm hồn riêng của mình, mỗi vị ấy sẽ suy tư về những nét đặc sắc của văn hoá Tày Cao Bằng. Nếu làm thành công theo hướng đó, bài thơ sẽ vừa có chất Tày vừa có chất Nga. Tôi gọi đó là bút pháp giao thoa văn hoá.

Gagarin, nhà du hành vũ trụ đầu tiên của loài người, ai cũng ngưỡng mộ. Nhưng làm sao gắn với Cao Bằng đây? Thật là nan giải. Tôi dày công tìm tòi… Ờ, lên vũ trụ, thường có trạng thái không trọng lượng. Một tia chớp loé lên: Đi qua cầu treo dập dềnh trên quê mình cũng có trạng thái ấy. Tứ thơ liền bùng phát ngay: Gagarin qua cầu treo sông Mãng.

Cầu treo sông Mãng - Cao Bằng

Gagarin tìm thấy cảm giác vũ trụ của mình, không phải ở Hà Nội hay thành phố Hồ Chí Minh, mà ở cầu treo trên sông Mãng Cao Bằng. Nhìn xuống lòng sông, anh thấy mặt trời như quả cầu da cam chín mẩy, hệt như lúc lên vũ trụ nhìn về trái đất. Anh nghe tiếng lượn sli mênh mang, tiếng đàn tính ngọt ngào hoà với tiếng đàn Balalaica sôi nổi cùng bao bản tình ca Nga. Lòng Gagarin chan chứa nỗi niềm Nga, nỗi niềm Tày, một tình cảm quốc tế anh em đằm thắm.

Và bài thơ đã ra đời trong niềm cảm xúc riêng của tác giả như vậy. Không biết nó có một chút ánh giao thoa nào của hai tâm tình văn hoá Tày – Nga không?

Sáng 12 tháng 11 năm 2001

Comments (0)

Subscribe to this comment's feed

Write comment

smaller | bigger

busy

Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn: