Share |

Nụ cười Gagarin

Kỷ niệm 50 năm ngày Gagarin bay vào vũ trụ 12/4/1961 – 12/4/2011

Những năm sáu mươi của thế kỷ hai mươi

Đối với tôi và hàng triệu bạn bè cùng thế hệ

Nụ cười Gagarin tràn đầy chất trẻ

Đã trở thành một biểu tượng thiêng liêng

 

Những cuộc lộ trình xuyên núi, ngủ rừng đêm

Đi tìm mạch quặng ngầm trong lòng đất

Nụ cười ấy như lửa ngàn bừng thức

Soi ấm ngời mỗi dấu chân đi…

 

Nụ cười Gagarin chan chứa nỗi niềm chi

Mà quyến rũ lòng người – tầm vũ trụ

Mà những mệt nhoài, bơ phờ, ủ rũ

Bỗng hoá thành bao cánh trắng phong lan

 

Cứ thế, chúng tôi đi giữa non ngàn

Mạch quặng núi nở dần theo mỗi bước…

Rồi một ngày… chúng tôi không ngờ được

Ảnh Gagarin rơi mất nơi đâu?

 

Rừng núi điệp trùng và hun hút khe sâu

Mây lớp lớp lấp đầy thung lũng

Tìm lại ảnh – là một điều vô vọng

Ngút ngàn trăm cây số đường rừng…

 

Lòng hụt hẫng buồn rầu suốt mấy tháng ròng

Vắng ảnh nụ cười anh nơi ba lô phồng căng mẫu đá

Rồi đột nhiên lòng lại bừng lên ánh lửa

Ôi đây rồi! Nụ cười Gagarin – Rơi giữa trái tim ta…

Capcadơ 1971 – Cao Bằng 2011

TÂM SỰ CỦA TÁC GIẢ TRIỆU LAM CHÂU:

alt

Nụ cười Gagarin

Ngay từ đầu năm 2011 này cả nước Nga đã hồ hởi chuẩn bị tổ chức kỷ niệm 50 năm ngày Gagarin bay vào vũ trụ (ngày 12/4/1961 – 12/4/2011). Kể từ ngày ấy, cả nhân loại tiến bộ bước vào một kỷ nguyên vô cùng mới mẻ và hết sức quyến rũ – kỷ nguyên chinh phục vũ trụ.

alt

Gagarin(1934-1968)

Đọc báo chí Nga, cảm nhận được sự thiêng liêng máu thịt của ngày kỷ niệm ấy, lòng tôi cũng xao động vô cùng. Bởi vì Gagarin, nhà du hành vũ trụ đầu tiên của loài người, luôn luôn là thần tượng chói loà đượm màu huyền thoại kỳ vĩ trong lòng tôi từ thuở ấu thơ. Là một người làm thơ, tôi cảm thấy mắc nợ với Gagarin, mắc nợ với cả chính sự ngưỡng mộ của lòng mình với anh. Nghĩa là mình phải có một tác phẩm nào đó để ghi lại nỗi lòng mình trước ngày kỷ niệm thiêng liêng này.

alt

Gagarin và Têrêskôva

Tôi cố gắng suy nghĩ để tìm cho ra một tứ thơ khả dĩ nào đó… Tôi lục lọi trong ký ức cuộc đời mình xem có gì liên quan đến đề tài này không?

Phải nói rằng Gagarin rất đẹp trai, một vẻ đẹp sáng láng, thông minh mà lại rất hồn hậu. Một vẻ đẹp chứa chan đầy chất Nga trong ấy. Đặc biệt là nụ cười của anh hết sức nồng hậu và quyến rũ vô cùng. Tôi đồ rằng nụ cười Gagarin cùng với ánh hào quang của việc bay vào vũ trụ đầu tiên của loài người – đã từng làm chết mê chết mệt một tỷ rưỡi đàn bà con gái trên khắp cả thế gian hồi ấy (hồi đó cả nhân loại có khoảng chừng ba tỷ người). Ngay cả bản thân tôi, Triệu Lam Châu, là cánh đàn ông con trai, mà còn bị chinh phục bởi nụ cười tuyệt đẹp của anh, huống hồ là phụ nữ…

alt

Têrêskôva - Công dân Nga Xô Viết, nhà nữ du hành vũ trụ đầu tiên của loài người

Những năm sáu mươi đến những năm tám mươi của thế kỷ trước,  chỉ có ảnh đen trắng, chưa có ảnh màu như bây giờ. Thế mà những cô gái địa chất thuỷ văn – địa chất công trình lớp tôi học ở Trường Đại học Mỏ Lêningrát, Liên Xô hồi ấy (khoá 1971 – 1976) ai ai cũng chuyền tay nhau tấm ảnh đen trắng Gagarin. Khi đi lộ trình thực tập địa chất ở vùng núi Capcadơ các cô cũng mang theo, lâu lâu lại đem ra ngắm trong lán nhỏ giữa rừng đêm và bàn tán rì rầm với vẻ thích thú lắm. Nhiều khi nghe những lời bình mê mẩn và thán phục của các cô về Gagarin, tôi cũng thầm ghen cả với anh nữa… Đó là phản ứng bản năng rất tự nhiên của cánh con trai thôi… Giờ đây (năm 2011) nghĩ lại cũng thấy buồn cười.

 Thế rồi một hôm cô bạn Xveta, mặt buồn rười rượi như sắp khóc, thông báo cho tôi hay:

- Anh Châu ơi, không biết đứa nào lấy mất tấm ảnh Gagarin của em rồi…

Tôi cũng ngạc nghiên và buồn thay cho nàng. Cả nhóm có năm đứa con gái ở chung một lán, mà chẳng đứa nào nhận là nhỡ lấy tấm ảnh đó cả. Hỏi các lán bên cạnh và tìm khắp mọi chỗ mà chẳng thấy. Hẳn là ảnh đã rơi trên dọc đường lộ trình ở trong núi rồi. Kể từ hôm ấy mặt cô nào cũng buồn thiu.

alt

Gagarin và Kôrôlép

Xong đợt lộ trình trên núi Capcadơ, chúng tôi lại trở về trường ở Lêningrat.  Ngay sáng hôm sau Xveta liền đi ra hiệu ảnh xin mua một tấm ảnh Gagarin giống y hệt như tấm ảnh đã mất. Tôi cũng mừng cho nàng, một người bạn gái Nga thân mến của tôi thời sinh viên xa xưa…

Thành phố Tuy Hoà, chiều 28 tháng 3 năm 2011

TÊRÊSKÔVA VỚI QUẢ CÒN MÀU CHÀM (1)

Chàng trai Tày Nà Pẳng

Tung quả còn xinh

Tung cả niềm khao khát kiếm tìm

Lên trời quê nồng nàn rạo rực…

 

Không ngờ: Bắt được quả còn kia

Lại là cô gái Nga thuần khiết

Cô áp quả còn chàm lên ngực

Nghe trái trăng hồn hậu tụ về

 

Một không gian bí ẩn say mê

Có quả còn chàm ánh da cam trái đất

Sóng hồn rừng rực

Kéo cô về từ vũ trụ xa xăm…

 

Một mảnh trời trên Kremli long lanh

Khẽ đậu vào câu sli ngây ngất (2)

Cô vuốt nhẹ mái tóc mềm, gió mượt

Sóng Matxcơva loáng sáng mảnh hồn chàm

 

Cô mang quả còn về Matxcơva

Gửi vào viện bảo tàng

Gửi vào muôn tấm lòng ngưỡng mộ…

Quả còn nở một vòm vũ trụ

Trong lòng cô đêm đêm…

Matxcơva 1972 – Cao Bằng 2007

alt

Tung còn ở Cao Bằng (Ảnh - Hoàng Thị Điệp)

--------------------------

(1) Quả còn to bằng quả trứng gà, được khâu bằng vải chàm, có gắn dây dài khoảng 0,8 m. Bên trong quả còn được lèn chặt bằng hạt bông hay hạt thóc.

 Mùa xuân về trai gái ở miền núi thường chơi Hội tung còn.

Valentina Têrêskôva: Công dân Nga Xô Viết, nhà nữ du hành vũ trụ đầu tiên của loài người.                                    

 Chị bay vào vũ trụ ngày 16 tháng 6 năm 1963 trên con tàu Phương đông 6.

 (2) Sli: Làn điệu dân ca trữ tình dân tộc Tày.

 Triệu Lam Châu

Địa chỉ thư điện tử này đã được bảo vệ khỏi các chương trình thư rác, bạn cần bật JavaScript để xem nó

Điện thoại: 0983 825502

Comments (0)

Subscribe to this comment's feed

Write comment

smaller | bigger

busy

Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn: