Dân tộc H’mong gồm nhiều nhóm: H’mong Đơ (H’mong Trắng), H’mong Lềnh (H’mong Hoa), H’mong Sí (H’mong Đỏ), H’mong Đú (H’mong Đen), H’mong Súa (H’mong Mán). Hiện số dân của họ khoảng 558.000 người, cư trú tập trung ở miền núi vùng cao thuộc các tỉnh Hà Giang, Tuyên Quang, Lào Cai, Yên Bái, Lai Châu, Sơn La, Cao Bằng, Nghệ An.
Người H’mong có một hệ lịch riêng, theo nhận định của các nhà nghiên cứu, có lẽ họ tiếp thu cách tính lịch của dân tộc Di (Trung Quốc). Theo đó, Tết của họ vào khoảng cuối tháng 11, đầu tháng 12 âm lịch của Âm Dương hợp lịch mà ngày nay chúng ta sử dụng. Tuy nhiên, ngày nay đa số các vùng người H’mong đã ăn Tết Nguyên Đán như người Kinh, chỉ trừ một bộ phận nhỏ, chẳng hạn người H’mong ở Mộc Châu vẫn duy trì song song Tết theo hệ lịch riêng của họ.

Trước đây người H’mong không gói bánh chưng. Bây giờ thì có gói, nhưng bánh chưng không nhất thiết có trong bữa cỗ Tết của họ. Với họ, ba món không thể thiếu là thịt và rượu và bánh ngô.
Người H’mong không đón giao thừa. Đối với họ, tiếng gà gáy đầu tiên của sáng sớm mùng Một mới là cái mốc đánh dấu một năm mới bắt đầu. Tối hoặc nửa đêm 30, người ta cúng ma nhà (tổ tiên) bằng một con lợn sống, một con gà còn sống (và phải là gà trống, mà tốt nhất là gà trống tơ). Sau đó mới mang lợn và gà ấy đi giết thịt (nhà nào giàu có thì thịt một con lợn từ 28, 29 để ăn trước). Thịt xong đem cúng một mâm thịt chín, rồi ăn cơm uống rượu đến khi nghe thấy tiếng gà gáy đầu tiên.
Các nhóm H’mong có phong tục hơi khác nhau nhưng về đại thể đều rất quan trọng lúc cúng ma nhà bằng lợn và gà sống vào tối 30. Từ mùng 1 trở đi họ mặc quần áo mới, đi hài đi chơi. Ném papao là một trong những trò chơi ngày Tết mà người H’mong rất thích; ngoài ra còn múa khèn, múa ô, chơi cầu lông gà, hát ống, hát dân ca, đua ngựa, bắn nỏ...
Đặc biệt, nói đến Tết của người H’mong không thể không nói đến một lễ hội gọi là hội Sải Sán hay Gầu tào (hội cầu phúc). Một gia đình trong làng, nếu hay đau ốm hay chậm có con thì mùng 2 đi dựng một cây nêu lớn ở bãi cỏ đầu làng. Hội này tiếng là do một gia đình tổ chức (gia đình đó gọi là chủ nêu) nhưng thật ra đó là một lễ hội của cộng đồng, thậm chí khi làng này dựng nêu, làng khác cũng đến dự hội. Hội Gầu tào nhằm tạ ơn tổ tiên về mùa màng, súc vật; cầu cho con cháu đông đàn. Hội có thể kéo dài 3 ngày nếu 1 năm tổ chức một lần hoặc 9 ngày nếu 3 năm tổ chức một lần. Đây là lễ hội lớn nhất của người H’mong trong năm và nó thể hiện rõ nhất những đặc trưng văn hoá H’mong trong ngày Tết. Trong lễ hội này, sau phần lễ là hát giao duyên và các trò chơi yêu thích của người H’mong như vừa kể trên.
Comments (0)
Subscribe to this comment's feedWrite comment
| < Prev | Next > |
|---|
- 28/08/2010 14:03 - Hệ thống chợ tỉnh Cao Bằng
- 28/08/2010 11:16 - Tổng hợp nhiều lĩnh vực tỉnh Cao Bằng
- 27/08/2010 23:34 - Thị xã Cao Bằng đẹp: nhờ cây xanh
- 27/08/2010 11:36 - Các Bí thư và Chủ tịch UBND tỉnh
- 09/08/2010 14:21 - Sơn thủy Cao Bằng
- 08/06/2010 09:06 - Tam Giang bao giờ xanh trở lại
- 21/05/2010 15:00 - Hà Quảng vang mãi lời ca nhớ ơn Người
- 02/05/2010 16:01 - Bác Hồ về nước lãnh đạo Cách mạng
- 28/04/2010 16:12 - Lễ cưới truyền thống của người Dao đỏ
- 28/04/2010 15:30 - Nhà thơ Trúc Thông với "Cao Bằng"
- 24/04/2010 13:11 - Người Tày với tín ngưỡng thờ mẹ
- 22/04/2010 13:54 - Đêm tân hôn của người Tày
- 22/04/2010 07:34 - Bản Pác Rằng - Nét đặc sắc riêng
- 22/04/2010 07:24 - Sưu tầm dân ca và dân vũ Dao đỏ
- 21/04/2010 17:40 - Pang: Một phong tục đẹp
- 21/04/2010 17:30 - Nghề Then của người Nùng
- 19/04/2010 06:28 - Cao Bằng - Lạng Sơn rượu uống thìa
- 18/04/2010 18:27 - Lễ Thanh minh của người Tày, Nùng
- 18/04/2010 18:13 - Lễ mừng thọ của người Tày, Nùng
- 24/02/2010 14:24 - Pác Bó những ngày thu Tháng Tám


















